16.10.16

Totto-chan, Cô Bé Bên Cửa Sổ _ phần 1

1. Ở NHÀ GA    

Totto-chan và mẹ rời tàu Oimachi tại nhà ga Jiyugaoka, mẹ nắm tay Totto-chan dắt qua cổng soát vé. Dường như cô bé chưa từng đi tàu nên ngập ngừng không muốn đưa chiếc vé “quý giá”mà cô bé đang nắm chặt trong tay.
Totto-chan hỏi người soát vé: “Cháu có thể giữ chiếc vé này không?”
Người soát vé trả lời: “Không, không được đâu” rồi lấy chiếc vé từ tay cô bé.
Totto-chan chỉ tay vào chiếc thùng đầy vé của người soát vé và hỏi: “Tất cả số vé này là của chú à?”
Người soát vé đáp: “Không, số vé này là của nhà ga” người soát vé tiếp tục lấy vé của dòng người đang đi ra cửa.
“Ồ.” Totto-chan nhìn chằm chằm vào thùng vé một cách khát khao rồi nói tiếp: “Khi nào cháu lớn, cháu sẽ làm nhân viên soát vé tàu.”
Đến lúc này, người soát vé liếc nhìn cô bé rồi nói: “Thằng bé nhà chú cũng muốn làm việc ở nhà ga, cháu và nó có thể làm việc chung với nhau vậy.”
Totto-chan đứng sang một bên và đưa mắt nhìn người soát vé đầy thiện cảm. Ông có thân hình vạm vỡ, đeo kính và trông rất phúc hậu.
“Ừ.” Totto-chan chống nạnh và suy ngẫm cẩn thận ý kiến trên rồi nói: “Cháu không ngại gì khi làm việc chung với con chú. Thế nhưng để cháu suy nghĩ thêm. Bây giờ cháu bận rồi vì cháu đang trên đường đến trường mới.”
Totto-chan ùa chạy về phía trước, nơi mẹ cô bé đang đứng đợi, rồi reo lên: “Con sẽ làm người soát vé tàu.”
Mẹ không tỏ vẻ ngạc nhiên gì cả, mà nói: “Mẹ tưởng con sẽ trở thành điệp viên chứ.”
Khi nắm tay mẹ cùng đi, Totto-chan nhớ lại, cho đến ngày hôm qua đây, mình vẫn muốn sau này trở thành một điệp viên mà. Nhưng, thật là thú vị khi xử lý cả một thùng đầy vé tàu như thế.
“Đúng rồi!” Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô bé. Totto-chan nhìn mẹ rồi cố hết sức  nói thật lớn: “Người soát vé cũng giống như là điệp viên vậy, không biết con có làm được không?”
Mẹ không trả lời. Dưới chiếc mũ dạ có điểm vài cánh hoa nhỏ, khuôn mặt dễ thương của mẹ trông nghiêm nghị. Thật ra, Mẹ đang lo lắng. Điều gì sẽ xảy ra nếu Totto-chan không được chấp nhận vào ngôi trường mới? Mẹ nhìn Totto-chan đang nhảy chân sáo và nói chuyện một mình. Cô bé không hề biết mẹ đang lo lắng. Khi bắt gặp ánh mắt mẹ, Totto-chan vui vẻ nói: “Con lại đổi ý nữa rồi mẹ ạ. Con nghĩ là con sẽ tham gia vào một trong những ban nhạc đường phố và đi đây đó biểu diễn để quảng cáo cho các cửa hiệu mới khai trương.”
Mẹ thúc Totto-chan với một giọng đầy lo lắng: “Nhanh lên con, nếu không, chúng ta sẽ bị trễ đấy. Đừng để thầy hiệu trưởng phải đợi. Đừng trò chuyện nữa. Hãy nhìn phía trước và đi cho đàng hoàng đi con.”
Đằng trước, từ xa xa, chiếc cổng của một ngôi trường nhỏ dần dần hiện ra trong tầm mắt.
(còn tiếp...)


No comments:

Post a Comment